:: Quên mật khẩu ::

Share | 

 

 có đôi khj... đã bao jơ`...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Sat Nov 14, 2009 7:57 pm

avatar
Userhoangdongyun Người này hiện đang:
Level: Thành Viên Thường Trực
Danh vọng:50


Thành Viên Thường Trực

hoangdongyun

Thành Viên Thường Trực

Giới tính : Nữ
Đến từ : njnh bjnh`
Join : 08/11/2009
Bài gửi : 50
HUMOR : eat and sleep

Bài gửiTiêu đề: có đôi khj... đã bao jơ`...

 
Bạn đã bao giờ để ý rằng khi bạn cảm thấy nhớ một người nhiều nhất là khi người đó ngay bên cạnh bạn mà người đó không phải là của bạn?

Bạn đã bao giờ để ý rằng điều nào đau lòng hơn : nói về một điều rồi về sau ước giá như bạn không nói; hay là không nói gì để rồi về sau ước giá như bạn nói ?!

Bạn có bao giờ để ý rằng, những điều quan trọng nhất luôn là những điều khó nói nhất ?

Bạn có bao giờ ngại nói với một người rằng bạn yêu mến người đó ?Nếu bạn nói, có thể họ sẽ làm bạn đau lòng. Nhưng nếu bạn không nói, bạn có thể làm đau lòng họ.

Bạn đã bao giờ cảm thấy ngại quan tâm đến một người nào đó quá nhiều, đơn giản vì bạn sợ người đó không quan tâm lại bạn nhiều như thế, hoặc thậm chí là chẳng quan tâm chút nào đến bạn ?

Bạn có bao giờ nghĩ rằng, cuộc sống ngập những rủi ro và cần những bước nhảy vọt ? Đừng là một con người luôn phải nhìn lại để tự hỏi mình có thể có gì, mình đã không nên làm gì... Vì không ai đợi bạn được mãi mãi...

Đôi khi, bạn cần phải chạy thật xa để bạn có thể thấy ai sẽ chạy theo bạn...

Đôi khi, bạn cần phải nói nhỏ hơn để thấy được ai đang nghe mình...
Đôi khi, bạn cần có một quyết định sai lầm chỉ để thấy được ai sẽ ở đó để giúp bạn sữa chữa nó...

Đôi khi, bạn cần để người bạn yêu đi khỏi để thấy được họ có đủ yêu bạn để trở về bên bạn...


Đôi khi....
...Có những nỗi buồn bâng khuâng không hiểu nổi
Có những nỗi nhớ chẳng thể gọi tên
Có những thứ mà mình không thể quên
Nhưng cũng không ai muốn nhớ lại...
Có những thứ qua đi...
Có những điều trở thành mãi mãi
Có những điều trong lòng
Có những thứ nói ra...
Có những điều chẳng bao giờ phôi pha
Có những thứ nhạt nhoà ký ức
Có những điều tưởng chừng như rất thực
Có những điều lại chỉ thoáng như mơ..
Có những lúc chợt giật mình vu vơ
Mọi thứ bỗng ùa về bất chợt...
Nếu có lúc bạn cảm thấy chán sống, bạn nên nghĩ đến những người nằm trên giường bệnh, họ khao khát được sống như thế nào ??

Nếu có lúc bạn cảm thấy chán công việc mình đang làm, bạn hãy nghĩ đến những người đang thất nghiệp nhiều tháng ở nhà !!

Nếu có lúc bạn cảm thấy đôi chân mỏi mệt, bạn hãy nghĩ đến những người bị liệt, họ đang khao khát được đi như bạn !!

Nếu có lúc bạn cảm thấy không hài lòng về một người bạn của mình, bạn hãy nghĩ đến những người chưa hề biết tình bạn như thế nào ..

Nếu có lúc bạn cảm thấy mình cần phải chia tay với một nửa kia thì bạn hãy nghĩ, có người tìm kiếm suốt đời mà vẫn không thể kiếm được một nửa của mình.

Nếu có lúc bạn cảm thấy sao bố mẹ mình lại khó khăn như vậy bạn hãy nghĩ đến những đứa trẻ mồ côi khao khát có được tình thương ấy nhưu thế nào !!

Hãy trân trọng những gì mình đang có hôm nay để không phải cảm thấy hối tiếc khi chính tay mình đánh mất nó !! Bạn có đồng ý với Kiến như vậy không ??

Nêu lên ý kiến của mình, hoặc có thể viết thêm vài câu bắt đầu với “Nếu có lúc” thật ý nghĩa nhé bạn !!

Luôn nhớ rằng những tình yêu lớn và những thành công lớn bao giờ cũng bao gồm những rủi ro lớn.

Sẽ đến lúc bạn nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự ràng buộc một tâm hồn.

Sẽ đến lúc bạn nhận ra tình yêu không còn là một điểm tựa và bên nhau không có nghĩa là bình yên.

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra nụ hôn không phải là lời cam kết và quà tặng khác với lời hứa thật lòng.

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp, và bạn biết chập nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sáng, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành chứ không bi lụy cố chấp của trẻ thơ.
Có ai đi không vấp ngã một đôi lần. Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây - trên con đường đã chọn của ngày hôm nay và không trông chờ vào những gì chưa chắc chắn của ngày mai.

Ta hãy cho đi đừng tiếc nuối níu kéo vì có ai cho đi mà cảm thấy mất mát bao giờ. Và hãy giữ lại những gì tốt đẹp nhất, gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn, hơn mỏi mòn đợi chờ ai mang đến.

Và bạn nhận ra rằng khi mình đã vượt qua được những khó khăn, cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa. Lúc ấy, bạn có thể tự do mơ về những điều sẽ đến. Bạn có thể ngước mắt vượt qua khung cửa sổ ngắm nhìn các vì sao, cảm nhận rằng bạn đang sống thật sự với bản lĩnh, sự mạnh mẽ và xứng đáng.

Hãy nhớ là, dù bất kỳ điều gì xảy ra, thì tất cả những điều tốt đẹp nhất đang chờ đón bạn phía trước.

Hãy sống với ánh mắt ngập tràn niềm tin của ngày mới đang đến, bạn nhé!

Bỗng chốc, bạn nhận ra rằng, có một sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ chặt một bàn tay với việc trói buộc một tâm hồn..
..rằng tình yêu không luôn là điểm tựa và chung sống không đồng nghĩa với sum vầy...
....rằng nụ hôn không phải là khế ước và những món quà không phải bao giờ cũng là những lời hứa chân thành...
....rằng có nhiều ngày nắng cũng mang đến những nỗi buồn không kém những ngày mưa....
Và bạn học được cách ngẩng cao đầu chấp nhận thất bại, điềm tĩnh như một người lớn chứ không khóc lóc như một đứa bé...
Và bạn bắt tay vào việc ngay hôm nay chứ không trông chờ vào những dự án viển vông của ngày mai...
Và bạn tự trồng hoa trong vườn nhà để tô đẹp cuộc sống, không trông chờ ngươi khác mang hoa đến...
Và bạn nhận rằng bạn có thể chịu được... rằng bạn thật sự mạnh mẽ ...rằng cuộc sống đáng yêu hơn bạn tưởng...

Có những lúc, ta chợt thấy trống rỗng, ko niềm vui, ko nỗi buồn, ko ham muốn, ko ghét bỏ.
Có những lúc ta dửng dưng với thế giới.
Có những lúc tất cả mọi thứ đều nhàn nhạt, bàng bạc một màu vô cảm ...
Có những lúc ta thả mình trôi theo những cảm xúc nhẹ nhàng nhưng tha thiết, dịu dàng nhưng mãnh liệt.
Có những lúc ta nhận ra những điều xa xôi lại vô cùng thân thiết, lạ lẫm nhưng vô cùng gần gũi, ta chợt nhận ra điều đó đã là một phần của ta từ lúc nào
Có những lúc nỗi nhớ làm ta hành động điên khùng... làm đau cả người mà ta đang nhớ.
Có những lúc không muốn khóc mà nước mắt cứ trào ra.... những lúc đó ta cảm thấy mình sao yếu đuối.......
Có những lúc trong lòng thật nhẹ nhõm.Nhiều chuyện xảy ra nhưng ta ko còn quan tâm nữa.
Có những lúc, lòng thật đau,tim ta đau khổ.Nhưng liều thuốc cho trái tim ta lại ko thể tự chế được.
Có những lúc... lại muốn có ai đó ở bên cạnh mình, h0k phải để nói với nhau điều j mà chỉ đơn giản là nhìn thấy nhau..
Có những lúc... thấy mình mâu thuẫn.. nghĩ 1 điều và lại làm điều khác.. bản thân kô thể hiểu nổi chính mình..
Có những lúc... kô có chuyện j xảy ra nhưng sao cũng buồn... tự dưng khóc.. khóc xong rồi kô biết vì sao lại khóc...
Có những lúc.. thấy mình hạnh phúc ghê gớm..
Có những lúc... muốn đi thật xa.. chỉ để xem mình quan trọng với moịi người ra sao.. rồi nghĩ lại thấy mình ích kỉ..
Có những lúc... trong lòng thật buồn nhưng ko thể khóc.Đành ngậm ngùi cười cho qua chuyện .
Có những lúc... biết mình thật ích kỉ.Nước mắt đã làm mờ mất trái tim.
Có những lúc.. thấy ko phải mình mình là buồn khổ.Thấy cũng nhiều người rơi lệ lắm thay.
Có những lúc.. được bạn bè an ủi.Lòng quặn đau nhưng rồi cũng vơi đi.Cảm ơn những người bạn của tôi.
Có những lúc... thèm 1 người để nói chuyện.Để giãi bày tâm sự giấu trong tim.
Có những lúc... ngồi 1 mình trong bóng tối. Sao mọi thứ lại rõ ràng thế kia.
Có những lúc ước gì mình có thể khóc òa nhưng khóc để làm gì...chẳng phải những con cá sấu thích khóc nhất cũng làm gì có nước mắt để mà khóc.
Có những lúc..sợ mình thất vọng..đã không hy vọng thì làm sao có thể thất vọng.
Có những lúc mình ngồi nghĩ một mình nghĩ lại thật là điên........
Đã có bao giờ bạn ngồi một mình nơi bãi biển vào một buổi chiều nghe gió biển lành lạnh lướt qua. Bạn sẽ cười, khi lâu đài cát mà mình vừa xây không bị nước biển tràn vào làm đổ… Nhưng, rồi một cơn sóng lớn đổ vào, lâu đài cát của bạn vụn vỡ nát rời, và bạn nhìn những lợn cát hòa vào trong nước, thấy man mác buồn. Một cảm giác mất mát chảy trôi trong bạn. Chẳng biết làm gì, bạn ngồi lặng yên, vốc từng nắm cát ướt và thả cát trôi từ từ qua những kẽ tay…
Đã có bao giờ bạn chạy ngoài đường vào một buổi chiều thật buồn. Bạn chẳng biết đi đâu, và cứ thế mà lang thang. Bất chợt mưa, bạn chẳng vội vàng gì mà tìm chỗ tránh, rồi bạn đưa tay ra hứng những giọt mưa rơi xuống tay mình… Hôm đó bạn dầm mưa về nhà, tối lại hâm hấp sốt mà vẫn thấy vui…
Đã có bao giờ bạn ngồi một mình trong một quán café thật vắng, tay cầm một cuốn sách, bên tai vang vang một bản nhạc nhè nhẹ, thỉnh thoảng lại thả hồn đi đâu đâu…
Đã có bao giờ bạn lang thang trên 1 con đường vắng co' ánh sáng vàng hắt xuống từ đèn lêon,vào 1 buôi tối lạnh giá của mùa đông,bạn khoác vào mình chiếc áo ấm cho đỡ lạnh rồi bắt đầu thả bộ dọc theo những con dốc dài. Hai tay bạn nhét vào túi áo (vì lạnh), rồi bước những bước chầm chậm, có khi lại ngẩng đầu lên nhìn trời… thả hồn vào không trung?
Đã có khi nào, vàobuổi chiều sau một cơn mưa rào, bạn chạy xe một mình giữa dòng người hối hả trên những con đường còn đọng nước, lòng chợt se lại vì nhớ đến một người…
Đã có bao giờ, bạn ngồi một mình trong phòng lúc nửa đêm, tắt hết đèn,và nghe những bản nhạc nhẹ buồn… Thoảng, trong bóng tối hiện lên những ký ức...
Đã có bao giờ bạn cảm nhận những hương vị của cuộc sống 1 cách nhẹ nhàng như vậy chưa???

Se den luc...
Sẽ đến lúc bạn nhận ra sự khác biệt tinh tế giữa việc giữ một bàn tay và sự ràng buộc một tâm hồn.

Sẽ đến lúc bạn nhận ra tình yêu không còn là một điểm tựa và bên nhau không có nghĩa là bình yên.

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra nụ hôn không phải là lời cam kết và quà tặng khác với lời hứa thật lòng.

Sẽ đến lúc bạn chợt nhận ra không phải mùa nắng nào cũng đẹp, và bạn biết chập nhận thất bại với tư thế ngẩng cao đầu và đôi mắt sáng, với sự cao thượng của tuổi trưởng thành chứ không bi lụy cố chấp của trẻ thơ.

Có ai đi không vấp ngã một đôi lần. Hãy góp nhặt những mảnh vỡ của mình và bước tiếp từ đây - trên con đường đã chọn của ngày hôm nay và không trông chờ vào những gì chưa chắc chắn của ngày mai.

Ta hãy cho đi đừng tiếc nuối níu kéo vì có ai cho đi mà cảm thấy mất mát bao giờ. Và hãy giữ lại những gì tốt đẹp nhất, gieo hạt trồng hoa trên mảnh đất tâm hồn, hơn mỏi mòn đợi chờ ai mang đến.

Và bạn nhận ra rằng khi mình đã vượt qua được những khó khăn, cuộc sống sẽ thêm phần ý nghĩa. Lúc ấy, bạn có thể tự do mơ về những điều sẽ đến. Bạn có thể ngước mắt vượt qua khung cửa sổ ngắm nhìn các vì sao, cảm nhận rằng bạn đang sống thật sự với bản lĩnh, sự mạnh mẽ và xứng đáng.

Hãy nhớ là, dù bất kỳ điều gì xảy ra, thì tất cả những điều tốt đẹp nhất đang chờ đón bạn phía trước. Hãy sống với ánh mắt ngập tràn niềm tin của ngày mới đang đến, bạn nhé!yun lam` dc thj` ban cũng sẽ làm đc hãy cố lên nào^^


 

có đôi khj... đã bao jơ`...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
ITK35Zone :: Giải Trí-
 
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog